Thứ Hai, 26 tháng 5, 2008

TỪ CÂU HỎI CỦA MỘT NÔNG DÂN

Ông Lê Văn Lam - nông dân tỉnh Đồng Tháp, người mới đây đã gửi thư cho Thủ tướng để kể về tình cảnh của người nông dân hiện nay - và những người nông dân khốn khó khác của Việt Nam hẳn sẽ chạnh lòng biết mấy nếu biết rằng vừa mới đây thôi Hạ nghị viện Mỹ đã thông qua dự luật trợ cấp nông nghiệp trị giá tới 290 tỉ đô la, bao gồm trợ cấp cho nông dân Mỹ và trợ giúp lương thực cho các hộ gia đình nghèo, mặc dù cũng có tiếng nói trong chính quyền cho rằng khoản trợ cấp này là quá đắt đỏ, còn người khác ngại rằng nó đi ngược lại quy định của WTO. Trong thư gửi Thủ tướng hôm 4-5, ông Lam, 57 tuổi, hơn 40 năm làm nghề nông, viết: “Người nông dân luôn phải lao đao về việc chuyển đổi cơ cấu cây trồng, khi thì đào ao nuôi cá, lúc thì bỏ ruộng trồng bắp nhưng hầu như không mang lại hiệu quả, cũng vì người nông dân thiếu kiến thức về thị trường cũng như kỹ thuật sản xuất…Giá cả vật tư nông nghiệp luôn tăng cao, tính từ năm 2007 thì giá phân bón đã tăng đến trên 200%. Chi phí sản xuất tăng là thêm một gánh nặng trên vai người nông dân. Chúng tôi mong Chính phủ quan tâm…”

Trả lời phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ sau đó, ông nói: “Ở quê tui, hầu hết nông dân đều mắc nợ ngân hàng. Hạt lúa chỉ giúp họ không đói chứ không làm họ hết nghèo. Hết vụ gặt, nông dân chen lấn nhau ở ngân hàng nông nghiệp để trả nợ. Trả xong nợ cũ lại vay mới để đầu tư làm vụ kế tiếp. Ở đây có đến 95% người dân vay ngân hàng để sản xuất theo kiểu ăn trước trả sau như thế… Tụi tui cực quen rồi, có gì mà than, nhưng có những điều bất công làm tui bức xúc lắm. Hiện nay giá gạo xuất khẩu 1.000 USD/tấn thì giá lúa chí ít cũng phải 8.000 đồng/kg, nhưng thực tế chỉ có 5.400 đồng/kg. Phần chênh lệch này đi vào túi ai?”

Câu hỏi của ông Lam chỉ là một trong nhiều vấn nạn về chính sách đối với nông dân và nông nghiệp, nông thôn hiện nay. Nông dân vẫn là thành phần được thụ hưởng ít nhất thành quả của 20 năm đổi mới, của sự chuyển đổi qua kinh tế thị trường, và gặp nhiều khó khăn nhất trong làm ăn, mặc dù sự năng động của nông dân là điều ai cũng biết. Với Việt Nam, dù có muốn thì việc trợ cấp cho nông dân và nông nghiệp theo kiểu của Mỹ là điều bất khả, nhưng những chính sách hỗ trợ để nông dân có thể sống được với thị trường, làm chủ và khai thác được thị trường - như quy hoạch đất đai và cơ sở hạ tầng cho nông nghiệp và nông thôn, chuyển giao công nghệ, thông tin thị trường, cung cấp tín dụng, hệ thống cung ứng vật tư, chính sách và hệ thống thu mua, tiêu thụ, chế biến nông sản có lợi nhất cho nông dân…, vì sao chúng ta không làm được?

Ngoài chuyện đầu cơ, cơn sốt giá gạo vừa qua về mặt nào đó cũng là lời cảnh báo về hậu quả khôn lường nếu không quan tâm đầy đủ đến nông dân và nông nghiệp. Báo cáo của Chính phủ tại kỳ họp thứ 3, Quốc hội khoá XII, vì vậy có nói: Cần tăng mạnh đầu tư cho sản xuất nông nghiệp và phát triển nông thôn để vừa bảo đảm đủ lương thực cho tiêu dùng, tăng thêm số lượng lương thực xuất khẩu, đồng thời cải thiện tốt hơn đời sống của người sản xuất lương thực. Một đề án về chiến lược phát triển bền vững nông nghiệp, nông thôn, nông dân cũng đang được chuẩn bị trình Ban Chấp hành Trung ương Đảng.

Công nghiệp hóa, hiện đại hóa hiển nhiên là con đường tất yếu phải đi để đất nước thoát khỏi đói nghèo, để dân giàu nước mạnh. Nhưng công nghiệp hóa, hiện đại hóa ở một đất nước mà 70% dân số còn sống bằng nông nghiệp thì không thể bỏ mặc nông dân bươn chải, huống hồ nông dân đang nuôi sống cả nước và lại còn góp phần vào xuất khẩu (gạo, thủy sản). Mỗi thành quả phát triển, nông dân cũng phải được hưởng. Bằng không, đó sẽ là mầm mống của bất ổn xã hội, như những gì chúng ta chứng kiến qua những cuộc “khiếu kiện đông người” dai dẳng của nông dân nhiều tỉnh thành trong cả nước.

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2008

MỞ RỘNG HÀ NỘI VÀ XE BA BÁNH TỰ CHẾ


Đùng, đùng, đùng, đùng. Cứ như là vừa chạy vừa xếp hàng. Cứ như là cháy nhà đến nơi. Cứ như là nước lụt đến chân. Đó là chuyện mở rộng Hà Nội. Này nhé… Theo Vietnamnet ngày 1-12-2007,sau 6 giờ làm việc không nghỉ với lãnh đạo Hà Nội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đồng ý với những đề xuất quan trọng của Thủ đô, trong đó có việc mở rộng địa giới hành chính, với diện tích 3.200 km2Đề xuất quan trọng nhất của HN là Thủ tướng chỉ đạo các bộ sớm trình phê duyệt Quy hoạch xây dựng vùng Thủ đô và Đề án mở rộng địa giới hành chính. Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị cho rằng, quy hoạch này có ý nghĩa không chỉ với HN mà cả với các tỉnh lân cận. "Tỉnh ủy Hà Tây mấy chục năm không dám sửa trụ sở vì sợ xây xong lại "tặng" cho HN", ông Nghị nói vui”. Vậy là, vẫn theo VietNamnet, “Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng nhấn mạnh: "Dứt khoát năm nay phải giải quyết xong quy hoạch HN. Có lẽ phải mời tư vấn quốc tế. Phải có chương trình kiến thiết thành phố, đầu tư hoàn thành các đường vành đai để giãn được mật độ dân cư và giao thông".Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải cũng cương quyết: "Tháng 12 này cố gắng duyệt được quy hoạch vùng Thủ đô và địa giới". Các Bộ trưởng Xây dựng, Tài nguyên Môi trường, Giao thông cũng chia sẻ nhu cầu của HN hiện "đang mặc tấm áo quá chật" sau gần 10 năm "chưa điều chỉnh quy hoạch" nên "khó phát triển bền vững". Người đứng đầu Chính phủ yêu cầu HN và các bộ liên quan chuẩn bị ngay phương án quy hoạch để sớm trình Quốc hội. Cuối tuần này, Bộ Chính trị cũng sẽ họp với HN để quyết định”.

Thế rồi, ngày 6/3/2008, tức chỉ 3 tháng sau cuộc họp của chính phủ với Hà Nội, Bộ Xây dựng đã trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt Quy hoạch xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội đến năm 2020 và tầm nhìn đến năm 2050, trong đó có việc mở rộng địa giới Thủ đô Hà Nội bao gồm: Thành phố Hà Nội hiện tại; toàn bộ diện tích tự nhiên và dân số tỉnh Hà Tây; huyện Mê Linh (Vĩnh Phúc) và diện tích của 4 xã Đông Xuân, Tiến Xuân, Yên Bình, Yên Trung (Lương Sơn - Hòa Bình). Một tốc độ kỷ lục cho đề án mở rộng một thủ đô lên gấp hơn 3 lần. Rồi cấp tập sau đó là họp bất thường (cứ như là sắp nổ ra chiến tranh!) hội đồng nhân dân ba tỉnh liên quan và thành phố Hà Nội, rồi là lấy ý kiến Mặt trận Tổ quốc để thông qua việc sáp nhập.

Rồi, “theo Bộ trưởng Bộ Nội vụ Trần Văn Tuấn, tại phiên họp thường kỳ tháng 4, Chính phủ đã thống nhất có Tờ trình lên Quốc hội về việc mở rộng địa giới hành chính của Thủ đô Hà Nội. Quốc hội sẽ xem xét tờ trình và thông qua tại kỳ họp thứ 3, khai mạc ngày 6/5 tới”, theo Tiền Phong Online. Chưa hết, ông Tuấn cho biết “Nếu được Quốc hội chấp thuận, việc sáp nhập sẽ được chính thức thực hiện vào ngày 1/7/2008. Đây cũng chính là mốc thời gian để HĐND, UBND và các cơ quan, ban ngành của hai địa phương tiến hành sáp nhập, cơ cấu và kiện toàn lại tổ chức”. Ngày 6/5, trong khi Quốc hội còn chưa bàn đến vấn đề mở rộng Hà Nội (theo nghị trình thì phải đến ngày 15/5) thì bên lề phiên họp Quốc hội, Chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Thế Thảo đã cho rằng, "chủ trương đã quyết, sao lại cần thời gian ? Việc này thành phố đã quyết rồi".

Quả thực người ta không thể hiểu nổi sự hối hả, róng riết này với một đề án ảnh hưởng tới nhiều triệu con người, tới chiều hướng phát triển cả về kinh tế, xã hội, văn hóa của một thủ đô và mấy tỉnh – một đề án mà theo nhiều người là còn quá sơ sài, chưa đủ căn cứ khoa học và sức thuyết phục. Với một đế án như thế, phải chăng chỉ cần cái gật đầu của hội đồng nhân dân mấy tỉnh và thành phố? Ngay cả Mặt trận Tổ quốc cũng chỉ là một tổ chức chính trị-xã hội và sự phản biện, nếu có, cũng chủ yếu xuất phát từ góc độ đó hơn là dựa trên nghiên cứu khoa học hẳn hoi. Ở đâu, tiếng nói của các nhà khoa học chuyên môn về kinh tế, về xã hội, văn hóa? Hay là, tiếng nói quyết định, dù không lộ diện, ở đây là tiếng nói của những nhà bất động sản như tác giả Nguyên Lâm đoán trong bài “Quốc hội và việc mở rộng Hà Nội” trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn ra ngày 8/5/2008?

Trong khi một chuyện “đại sự” như thế được thúc đẩy vội vã thì một chuyện”cỏn con” (nhưng có liên quan tới chuyện cơm áo của bao nhiêu con người và gia đình họ) là chuyện chuyển đổi xe ba bánh tự chế, từ khi có nghị quyết 32 của Chính phủ đến nay đã 2 năm vẫn loay hoay không có ai lo. Bộ Giao thông vận tải ở đâu? Bộ Công thương ở đâu? Bộ Khoa học công nghệ ở đâu? Liệu họ có thể mau chóng ngồi với nhau để giải quyết vấn đề này hay rồi đến hết tháng 6 này lại phải dời thời hạn áp dụng lệnh cấm một lần nữa? Hay rồi cuối cùng đành phải cho nhập xe ba bánh Trung Quốc chế ?

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008

“Hành trình hòa hợp” và căn cứ tàu ngầm hạt nhân

“Hành trình hòa hợp”. Dưới khẩu hiệu đó, cuộc rước đuốc Olympic Bắc kinh đã diễn ra. Với việc đăng cai tổ chức Olympic 2008 và với khẩu hiệu đó cho cuộc rước đuốc, hẳn Trung Quốc muốn trình bày với thế giới một nước Trung Hoa chẳng những giàu mạnh (điều này thì ai cũng đã thấy) mà còn hiếu hòa, sống yên bình với thế giới, không đe dọa ai, không làm ai phải lo ngại cho an ninh của mình.

Thế nhưng, chính trong những ngày diễn ra cuộc rước đuốc mà Trung Quốc muốn coi là “hành trình hòa hợp” này, tin tức trên báo chí quốc tế lại cho biết Trung Quốc đã và đang xây dựng một căn cứ tàu ngầm hạt nhân, và còn có thể là nơi chứa một phần kho vũ khí hạt nhân của họ nữa, ở thành phố Tam Á trên đảo Hải Nam, chỉ cách bờ biển Việt Nam khoảng 200km - nghĩa là bằng khoảng cách từ Sài Gòn đi Phan Thiết. Không chỉ xây dựng căn cứ tàu ngầm hạt nhân ở Tam Á, báo chí quốc tế còn cho biết Trung Quốc cũng tăng cường xây dựng công trình quân sự trên một số đảo mà họ chiếm đóng trong quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Điều mỉa mai, Tam Á là nơi đầu tiên đón ngọc đuốc “hành trình hòa hợp” trên lãnh thổ Trung Quốc sau các chặng quốc tế trong đó có Thành phố Hồ Chí Minh của Việt Nam. Tam Á cũng là thành phố trở nên nổi tiếng vài ba năm gần đây với hình ảnh các cuộc thi Hoa hậu Thế giới và hình ảnh một thành phố du lịch.

Thật ra thì không phải đợi đến khi ngọn đuốc Olympic Bắc kinh đến Luân Đôn, Paris hay San Francisco…, dẫn đến những cuộc phản đối ở đó, nó mới cho thấy hành trình của nó chưa phải là một “hành trình hòa hợp” và ý định "đăng quang" của Trung Quốc qua Olympic như là một quốc gia vừa giàu mạnh vừa hiếu hòa chưa thành công. Mà ngay từ đầu, khi hành trình của ngọn đuốc được Ủy ban Olympic Bắc kinh vạch ra với tấm bản đồ bao gồm cả Hoàng Sa được thể hiện như một phần lãnh thổ của Trung Quốc, “hành trình hòa hợp” đã chỉ là một khẩu hiệu, không thật. Chỉ đến cuối ngày 28-4, một ngày trước cuộc rước đuốc tại TPHCM, bản đồ hành trình trên mới được sửa đổi, không còn thể hiện Hoàng Sa như một phần lãnh thổ Trung Quốc. Thực hư thế nào chưa rõ, nhưng người ta nói rằng đó là do có lá thư phản đối gửi Ủy ban Olympic quốc tế của du học sinh Việt Nam tại Pháp Lê Minh Phiếu, một trong những người Việt Nam được chọn rước đuốc nhưng cuối cùng đã không được cầm đuốc vì có ý kiến không đồng ý của Ủy ban Olympic Bắc kinh.

Trở lại với căn cứ tàu ngầm hạt nhân và hàng không mẫu hạm ở Tam Á, như một minh chứng cho tính chất khẩu hiệu suông của “hành trình hòa hợp” của ngọn đuốc Olympic Bắc kinh, theo tạp chí Jane’s Defence, căn cứ này thực ra đã được bắt đầu xây dựng từ 5 năm về trước như các tấm ảnh vệ tinh cho thấy. Từ đó đến nay Trung Quốc vẫn không ngừng gia tăng sức mạnh hải quân trên vùng Biển Đông. Theo BBC tiếng Việt, trong bài “Bí mật Tam Á - Tiết lộ về căn cứ hải quân hạt nhân mới của Trung Quốc” trên Jane’s Defence, nhà nghiên cứu Richard D Fisher đưa ra các nhận định chính như sau: “Căn cứ Tam Á có thể dùng để làm bến đỗ cho tàu ngầm hạt nhân loại mới 094 được phát triển song song với sự bành trượ́ng quân sự trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Dù điều này không chứng tỏ sẽ có một cuộc xung đột trong vùng, căn cứ Tam Á là dấu hiện rõ ràng hơn về việc chuyển biến cán cân chiến lược ở châu Á và cho thấy mong muốn của Trung Quốc nhằm nắm những tuyến hải lộ ở vùng biển Nam Trung Hoa”.

Cho dù, vì những lý do địa chính trị như khoảng cách quá gần với người khổng lồ Trung Quốc hoặc những quan hệ kinh tế đan chéo mà nhà nước nào cũng không muốn để bị tổn hại, nhiếu quốc gia châu Á đã không thể tự cho phép để xảy ra những cuộc phản đối như ở châu Âu hay châu Mỹ, đã phải huy động bộ máy an ninh khổng lồ để bảo đảm chặng rước đuốc diễn ra yên ổn trên đất nước họ, điều đó không có nghĩa họ không ý thức được mối đe dọa đang lừng lững ở chân trời. Và hành trình của ngọn đuốc nhờ đó đã diễn ra có vẻ "hòa hợp".

Với Trung Quốc, nói và làm là hai chuyện khác nhau, "hành trình hòa hợp" và lẳng lặng xây dựng căn cứ tàu ngầm hạt nhân nhằm khống chế Biển Đông là hai chuyện có thể diễn ra song song. Cho nên, bốn chữ vàng “hành trình hòa hợp” hay những “chữ vàng” nào khác nữa, người ta cũng chỉ có thể tiếp nhận một cách rất ư là dè dặt.

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2008

THÁCH THỨC KHÓ THỂ CHỊU ĐỰNG

Lạm phát cao đã buộc Chính phủ phải đề nghị với Quốc hội cho giảm chỉ tiêu tăng trưởng năm nay từ 8,5% xuống 7%, một tỷ lệ giảm đáng kể mặc dù cần thiết. Trong khi đó, theo một số đại biểu Quốc hội, nếu công cuộc chống tham nhũng, lãng phí, thất thoát được tiến hành có hiệu quả thì nguồn lực không bị mất đi ấy đã có thể được đưa vào đầu tư phát triển và làm tăng thêm 1-2% GDP, thậm chí nhiều hơn – theo một số người.

Ngay tại phiên họp Ủy ban thường vụ Quốc hội hôm 22-4, những con số mà Kiểm toán nhà nước đưa ra đã cho thấy, qua các cuộc kiểm toán tiến hành năm 2007, tổng số khoản lẽ ra phải thu, nộp đầy đủ vào ngân sách lên tới 2.763 tỉ đồng; các khoản ngân sách cần phải giảm chi lên tới 1.617 tỉ đồng. Còn các khoản phải nộp, hoàn trả và quản lý qua ngân sách nhà nước cũng rất lớn, lên tới 6.060 tỉ đồng…Mà đó mới chỉ là kết quả kiểm toán ở một số đơn vị, một số địa phương có chọn lọc. Chủ nhiệm ủy ban Tài chính và ngân sách của quốc hội Phùng Quốc Hiển cho biết, qua kiểm toán 29 tỉnh, thành phố, đã phát hiện 16 địa phương chi hỗ trợ không đúng chế độ, không thuộc nhiệm vụ phải chi số tiền 183 tỉ đồng, 16 tỉnh, thành phố đem tiền ngân sách cho vay, tạm ứng chưa thu hồi được về cho ngân sách số tiền 3.216 tỉ đồng (cho đến 31.12.2006). Tình trạng mua sắm, sử dụng tài sản công sai định mức, chế độ vẫn còn nặng nề. Ví dụ, hàng loạt tỉnh, thành phố vẫn mua sắm, sử dụng xe ô tô sai tiêu chuẩn, sai định mức (Sài Gòn Tiếp Thị 24-4-2008). Đó là về chi, còn trong đầu tư công, trong xây dựng, sự lãng phí, không hiệu quả là một thực trạng bày ra nhan nhản và kéo dài từ năm này qua năm khác.

Để tăng trưởng 1- 1,5% GDP/năm, nhân dân cả nước phải căng kéo, phấn đấu cật lực trong khi sự lãng phí, tham nhũng, thiếu hiệu quả của bộ máy dễ dàng tước đi của nhân dân 1-2% tăng trưởng. Đó quả là một thách thức khó có thể chịu đựng được.

Phải làm gì để giải quyết tình trạng này? Phải làm gì để đẩy lùi thách thức này? Nhà nước cũng đã nói nhiều, đã kêu gọi nhiều, đã thực hiện nhiều biện pháp nhưng chưa hiệu quả. Ngoài những nguyên nhân về thiết chế bộ máy rất cần được soi xét, cái gốc của vấn đề phải chăng còn là chưa mổ xẻ đến nơi đến chốn và chưa có những biện pháp căn cơ nhằm giải quyết những yếu kém, những khiếm khuyết của nền tài chính công, của thiết chế và luật pháp về chi tiêu và đầu tư công?

Lúc này hơn bao giờ hết, cần siết chặt kỷ luật tài chính và hơn thế, cần mạnh dạn phân tích, mổ xẻ những yếu kém của nền tài chính công để không chỉ chữa cơn bệnh trước mắt là nạn lạm phát mà còn vì sự phát triển lành mạnh và hiệu quả lâu dài của nền kinh tế. Nỗ lực tăng trưởng 1-2% GDP sẽ chẳng còn mấy ý nghĩa khi cùng lúc nền kinh tế lại bị mất đi 1-2% tăng trưởng bởi chính bộ máy điều hành.

NHÌN TỪ COGNAC


Bài này nói đến rượu nhưng không phải để quảng cáo cho rượu mà để nói về việc người dân vùng Cognac, Pháp đã gìn giữ nghề truyền thống làm rượu cognac của họ như thế nào …

Xe lửa cao tốc TGV từ Paris về Angoulême ở miệt Tây Nam nước Pháp bình thường mất chỉ khoảng hai tiếng đồng hồ cho quãng đường tương đương từ thành phố Hồ Chí Minh đi Nha Trang. Từ đó đi xe hơi đến trung tâm vùng Cognac, vùng sản xuất ra thứ rượu mạnh làm từ nho và mang tên của vùng đất này, với nhiều nhãn hiệu được tiêu thụ mạnh trên thế giới cũng như ở Việt Nam, chỉ mất khoảng nửa giờ. Chúng tôi đến thăm trái tim của vùng Cognac vào một ngày cuối thu trời trong xanh, nắng vàng rực. Mùa thu hoạch nho đã qua từ lâu, hai bên đường chỉ còn những vườn nho trơ gốc, chờ đến mùa xuân lại đâm chồi.

Thị trấn Cognac nằm bên con sông Charente thơ mộng và yên bình. Tương truyền, Napoleon, vị hoàng đế chinh chiến của nước Pháp, từng đôi lần ghé đến vùng này và sau thất bại ở trận Waterloo năm 1815 trước quân Anh, trên đường đi đày đền đảo Saint-Hélène còn được nhà Courvoisier, một trong những nhà sản xuất cognac có tiếng ở đây, biếu nhiều thùng cognac mang theo. Quân lính Anh canh chừng vị hoàng đế đi đày, khi được cho uống loại rượu này, đã mê mẩn và đặt cho nó cái tên “rượu của Napoleon”. Thế nên nhiều nhà sản xuất cognac sau đó đã lấy tên ông đặt cho một số nhãn hiệu cognac của mình.

Sự truyền tụng có lẽ cũng làm cho người thưởng thức cognac cảm thấy nó ngon hơn, nhưng thật ra cái chính là điều kiện khí hậu (nắng gió Đại Tây Dương) và thổ nhưỡng (dưới lớp đất mặt là lớp đá vôi mà rễ cây nho, để hút nước, phải chọc sâu qua 6-7 mét) khiến cho giống nho ở đây trở nên đặc biệt. Bên cạnh đó là quy trình chưng cất và nghệ thuật ủ, pha loại rượu này.

Vùng Cognac được chia làm 6 tiểu vùng (Grande Champagne, Petite Champagne, Borderies, Fins Bois, Bons Bois, Bois Ordinaires) với trung tâm là Grande Champagne cho loại nho ngon nhất, ngoài cùng là tiểu vùng Bois Ordinaires. Trồng nho tuyệt đối không bón phân. Sau khi thu hoạch (tháng 9-10), nho phải được ủ và chưng cất từ tháng 11 đến 31 tháng 3 hàng năm, lúc nho còn tươi. Đó là quy định của luật. Đầu tiên nho tươi được ủ để cho ra một thứ rượu vang (wine) màu trắng đục (không phải là loại rượu vang trắng hay đỏ mà ta uống, mặc dù cả hai loại đều được gọi là vang). Loại vang trắng đục này sau đó được chưng cất qua hai lần để cho ra một thứ nước trong suốt, đến 70 độ cồn, gọi là eau-de-vie (nước sự sống, hay là tinh túy, là linh hồn của rượu vang). Sau đó thứ nước sự sống này được đem ủ trong những thùng gỗ sồi lâu năm để cho nước và gỗ tác động vào nhau, nước rút lấy chất tanin trong gỗ, dần ngả sang màu vàng, độ cồn giảm dần xuống còn 40 độ. Sau đó là quá trình pha trộn (blending) của những nghệ nhân bậc thầy với bí quyết riêng để cho ra thứ rượu cognac theo ý muốn. Tùy theo số năm ủ mà ta có thứ rượu V.O., V.S.O.P., X.O. hay Extra (50 năm trở lên)…Trong những hầm rượu của nhà Hennessy có những thùng rượu từ đầu thế kỷ 19, đã qua hai thế kỷ, mà họ chỉ đưa ra thị trường vào những dịp đặc biệt và tất nhiên với cái giá cũng đặc biệt.

Vùng Cognac có khoảng 5.000 hộ gia đình với khoảng 25.000 nhân khẩu chủ yếu sống bằng nghề trồng nho, chế biến rượu, và làm những công việc có liên quan như làm thùng, làm nhãn, hoặc chỉ hái nho, chế biến thành vang (cấp 1) hoặc thành eau-de-vie (cấp 2) rồi bán lại cho những buôn có thương hiệu đồng thời là nhà chế biến lớn để pha, ủ thành rượu cognac bán ra thị trường khắp thế giới. Bầu trời thị trấn Cognac lúc nào cũng phấp phới bay cao cờ của những thương hiệu nổi tiếng khắp thế giới, đã qua 6-7 đời làm cognac như Hennessy, Remy Martin, Martell, Otard, Courvoisier…Theo người phụ trách đối ngoại của Hennessy, ở đây người ta cạnh tranh với nhau nhưng không coi nhau là đối thủ mà chỉ là “người khác”. Người nhà thương hiệu này có khi lại đi làm cho nhà khác. Phải chăng nhờ vậy và nhờ những quy định nghiêm ngặt (kể cả của nhà nước) như trồng nho tuyệt đối không dùng phân bón, phải chế biến nho khi còn tươi trong thời hạn nhất định… mà cognac đã trở thành như một quốc bảo được giữ gìn cẩn thận và chỉ 25.000 dân Cognac có thể bán rượu của họ ra khắp thế giới ?