Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2008

Trung Quốc lại cản trở Việt Nam hợp tác khai thác dầu

Hồi 2007 hãng BP của Anh cũng vì sức ép của TQ mà rút khỏi hợp đồng thăm dò dầu khí với VN trên vùng thềm lục địa VN ở Biển Đông. Lần này đến lượt ExxonMobil của Mỹ bị gây sức ép. Cơ sở đâu để TQ làm như vậy? Chính là dựa trên cái bản đồ Biển Đông mà họ vẽ ra với biên giới trên biển của họ như cái lưỡi bò liếm gần hết cả Biển Đông. Liệu ExxonMobil có dám hy sinh quyền lợi của họ ở thị trường TQ để hợp tác với VN ?
Xem bài trên BBC:

Cty Mỹ bị cảnh báo vì hợp tác với VN



Bắc Kinh yêu cầu công ty ExxonMobil rút khỏi thỏa thuận hợp tác thăm dò dầu khí với Việt Nam vì cho rằng dự án xâm phạm sự toàn vẹn lãnh thổ của Trung Quốc.

Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng của Hong Kong dẫn các nguồn tin thân cận với công ty dầu khí Mỹ cho biết rằng các nhà ngoại giao Trung Quốc ở Washington nhiều lần lên tiếng phản đối với các lãnh đạo của ExxonMobil thời gian qua.

Họ cũng cảnh báo rằng các hoạt động kinh doanh của công ty dầu khí hàng đầu thế giới ở Trung Hoa đại lục có khả năng gặp rủi ro vì thỏa thuận này.

Một nguồn tin nói với tờ báo: “Nếu đó là vấn đề pháp lý đơn thuần, mọi chuyện sẽ dễ dàng, nhưng sự việc còn mang tính chính trị”.

“Quan ngại của Trung Quốc khiến tình hình trở nên phức tạp hơn đối với một công ty như Exxon. Trung Quốc đóng vai trò quan trọng trong ngành dầu mỏ quốc tế”.

Tập đoàn dầu khí Việt Nam, PetroVietnam và ExxonMobil đã đạt thỏa thuận sơ bộ về việc thăm dò ở vùng biển Đông ngoài khơi bờ biển miền nam và trung Việt Nam.

Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng không nói rõ là hai bên ký thỏa thuận này khi nào.

Tuy nhiên, theo nhiều nguồn tin, ExxonMobil và PetroVietnam đã ký thỏa thuận khung về hợp tác tại khu vực biển Đông trong khuôn khổ chuyến đi của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tới Hoa Kỳ tháng trước.

‘Không thể phớt lờ’

Tờ báo của Hong Kong dẫn lời các nguồn tin giấu tên cho biết rằng ExxonMobil tự tin về chủ quyền của Việt Nam ở một số lô mà công ty này sẽ thăm dò, nhưng cũng đồng thời không thể phớt lờ cảnh báo của Bắc Kinh.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Dũng được trích lời nói rằng mọi hợp tác của Hà Nội với các đối tác dầu khí nước ngoài là quyền của Việt Nam.

Khu biển xung quanh quần đảo Trường Sa đang được sáu quốc gia tuyên bố chủ quyền.

Chính phủ Trung Quốc đã nhiều lần lên tiếng phản đối Việt Nam cho các đối tác nước ngoài khai thác dầu khí tại đây.

Tập đoàn BP của Anh đã quyết định thôi thăm dò tại thềm lục địa Việt Nam hồi tháng 6/2007 trước sức ép từ Bắc Kinh.

Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về Việt Nam tại Học viện Quốc phòng Úc châu, từng cho BBC biết rằng Trung Quốc đã vận động mạnh mẽ qua đại sứ quán tại nhiều nước phương Tây vốn có dự án dầu khí với Việt Nam nhằm buộc họ ngừng hợp tác với Hà Nội.

Theo các nhà quan sát, tranh chấp biển ở khu vực Trường Sa và Hoàng Sa khiến Bắc Kinh và Hà Nội ‘bằng mặt nhưng không bằng lòng’.

Địa chỉ trang web:
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/07/080720_exxonmobil_warning.shtml
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/07/080722_china_exxon.shtml
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/07/080722_arthur_waldron_interview.shtml

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2008

CẦN LIỀU THUỐC ĐẮNG!

Những con số tổn thất, lãng phí trong lĩnh vực chi tiêu công và trong hoạt động của doanh nghiệp nhà nước do Kiểm toán nhà nước công bố hôm 1-7 vừa qua, dù chưa đầy đủ (mới chỉ là kết quả kiểm toán ở một số địa phương, một số bộ ngành, một số tập đoàn, tổng công ty nhà nước) và dù chẳng còn khiến ai ngạc nhiên, nhưng một lần nữa vẫn làm chúng ta đau. Đau vì năm này qua năm khác ngân sách quốc gia tiếp tục bị phung phí do sự chi tiêu vô tội vạ của không ít tổ chức, cơ quan nhà nước. Đau vì nền kinh tế và người dân tiếp tục phải trả giá cho phần lớn tài nguyên vật lực, tài sản quốc gia do các tập đoàn, tổng công ty nhà nước nắm giữ mà kinh doanh lỗ lã và những khoản đầu tư tốn kém do các tập đoàn, tổng công ty nhà nước tiến hành mà hiệu quả mang lại không tương xứng và lại là một trong những nhân tố gây ra nạn lạm phát hiện nay.
Thất thoát ngân sách, lạm chi, chi sai…, Nhà nước không phải không ý thức rõ thực trạng có thể nói là phổ biến này nhưng rõ ràng là cho tới nay vẫn chưa tìm ra phương sách ngăn chặn có hiệu quả, mặc bao nhiêu chỉ thị, nghị quyết, bao nhiêu cuộc vận động. Phải chăng cần tìm đúng nguyên nhân và phương thuốc chữa trị ở chính cơ chế hoạt động của bộ máy?
Với các tập đoàn, tổng công ty nhà nước, vấn đề dường như lại là sự ưu ái quá đáng, sự nương tay quá đáng, là sự tin tưởng chưa được thực tế chứng minh, là sự lưu luyến cái khả năng, cái “sức mạnh can thiệp thị trường” của những “quả đấm” này. Thực tế, như nhiếu chuyên gia kinh tế và tổ chức tư vấn đã chứng minh, các tập đoàn và tổng công ty nhà nước chẳng những không đóng được vai trò đầu đàn lôi kéo các doanh nghiệp khác thâm nhập thị trường thế giới khi cơ hội mở ra với việc Việt Nam gia nhập WTO mà ngược lại còn quay ra cạnh tranh với doanh nghiệp nội địa khác ngay trên sân nhà trong những lĩnh vực vốn không phải thế mạnh của họ; không chứng tỏ được sức mạnh can thiệp thị trường của mình, ngược lại còn tước đi của những doanh nghiệp khác cơ hội phát triển khi được ưu ái ban phát hầu hết tài nguyên, nguồn vốn của nền kinh tế. Chiếm nhiều tài nguyên, nhiều nguồn lực, đầu tư nhiều mà hiệu quả không tương xứng, khó khăn cho nền kinh tế mà các đơn vị này mang lại như chúng ta đang phải chứng kiến, là tất nhiên.
Như vậy, với các tập đoàn, tổng công ty nhà nước, phương thuốc phải chăng là trước hết dứt khoát với sự vương vấn về “sức mạnh can thiệp thị trường” của chúng, sau đó là buộc chúng hoạt động theo cơ chế thị trường, phải trả chi phí thị trường cho những khoản đầu tư của mình, không ưu ái, không bảo lãnh, buộc chúng phải cạnh tranh bình đẳng với doanh nghiệp thuộc các thành phần kinh tế khác. Đó là một liều thuốc đắng đối với những hy vọng ấp ủ lâu nay, nhưng tình hình hiện nay đã cho thấy đó là liều thuốc cần uống để chữa trị những khuyết tật mang tính cơ cấu của nền kinh tế, để thoát khỏi cái bẫy một nền kinh tế kém hiệu quả, để phát triển bền vững và cũng chính là để các tập đoàn, tông công ty nhà nước thực sự mạnh lên qua thử thách trong cạnh tranh bình đẳng.

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2008

Chỉ đạo bằng tin nhắn

Ban Tuyên giáo bây giờ có kiểu chỉ đạo mới với báo chí. Hễ có chuyện gì, chẳng hạn cấm đăng cái này, không được đăng cái kia... là nhắn tin vào điện thoại di động của các tổng biên tập báo. Có tổng biên tập than: nhiều lúc nhận tin nhắn mà không biết ai nhắn. Rồi phân vân: nếu không đăng tin này, lỡ ngày mai báo khác đăng thì sao? Hoặc: nếu đăng, ngày mai các báo khác đều im thì ...chết.
Làm tổng biên tập bây giờ khổ thật.

Trung Quốc -Việt Nam và đuốc Olympics

Một nguồn tin cho biết, lúc bàn thảo kế hoạch rước đuốc Olympics ở TPHCM, phía VN đưa ra yêu cầu gì TQ cũng gật. Thế nhưng lúc vào cuộc thực sự thì TQ đưa ra đủ thứ yêu cầu, đòi hỏi trịch thượng, như đòi một phó thủ tướng VN tiếp nhận đuốc từ tay đại sứ của họ; không được thì quan chức của họ gọi điện thoại cầm tay thẳng cho quan chức của ta, làm như quan chức VN là thuộc cấp của họ. Ngoại trưởng TQ gọi điện thẳng cho PTT kiêm ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm; người của lãnh sự quán của họ gọi điện thẳng cho phó giám đốc sở ngoại vụ TPHCM…

Sao có thể như thế nhỉ?

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2008

Một bài thơ 37 năm trước

Bài thơ “Lời tạ lỗi cùng thầy” này tôi làm năm 1971, lúc 21 tuổi, đang học Đại học Văn khoa Sài Gòn, năm thứ hai. Đó là năm Nguyễn Văn Thiệu tổ chức bầu cử tổng thống độc diễn. Phong trào đấu tranh chống Mỹ - Thiệu của SVHS và các tầng lớp khác ở đô thị dâng cao. Chế độ buộc phải trả tự do cho một số SVHS đã bị bắt, như Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Văn Đầy, Trần Văn Long, Nguyễn Tuấn Kiệt, v.v…Tôi vừa tham gia phong trào SV ở Đại học Văn khoa, vừa đi với nhóm TNSVHS Đòi Quyền Sống Đồng Bào đốt xe Mỹ, rải truyền đơn chống Mỹ-Thiệu, vừa tham gia phong trào Thanh Lao Công (Thanh niên Lao động Công giáo) lúc đó cũng bị cuốn theo phong trào SVHS. Bài thơ ra đời trong bối cảnh như vậy, đầu tiên được đăng trong báo Chọn của phong trào Thanh Lao Công, sau đó được đăng lại trong tạp chí Nhà Chúa của LM Nguyễn Huy Lịch, người có cảm tình với SVHS tranh đấu.
Đi theo con đường của bài thơ, tháng 4 năm 1972 sau một cuộc xuống đường rải truyền đơn chống Mỹ - Thiệu ở Ngã Sáu Sài Gòn (xung quanh tượng Phù Đổng Thiên Vương), tối đến tôi và một số anh em phong trào Đòi Quyền Sống Đồng Bào bị cảnh sát Sài Gòn vây bắt tại trụ sở Thanh Lao Công (370 Lê Văn Duyệt, bây giờ là Cách Mạng Tháng Tám, trụ sở báo Công giáo và Dân tộc). Tôi ở tù cho đến ngày giải phóng, 30-4-1975. Sau ngày giải phóng tôi mới biết, sau khi tôi bị bắt báo Le Monde của Pháp đã đăng bản dịch bài thơ này của tôi, có lẽ là do ai đó ở tạp chí Nhà Chúa đã dịch và gửi cho họ. Sau 30-4-1975 bài thơ được chọn đăng lại trong cuốn sách truyền thống “Tiếng hát những người đi tới” của Thành Đoàn TPHCM. Và lần cuối cùng nó được đăng lại là trên báo Tuổi Trẻ ngày 28 tháng 3 năm 2005, năm kỷ niệm 30 năm giải phóng miền Nam.

Lời tạ lỗi cùng thầy

Thưa thầy
Kỳ thi này có lẽ con sẽ rớt
Có lẽ con sẽ đi quân trường rồi có lẽ con sẽ cầm khí giới ngoại nhân bắn vào anh em con ở bên kia chiến tuyến
Nhưng thưa thầy con làm sao được
Con làm sao học được
Khi bạn bè con anh em con người người bị bắt
Bị tù đày bị tra tấn mà đôi mắt nai xoe tròn ngơ ngác vì không hiểu tại sao
Con xin tạ lỗi cùng thầy
Câu nói này con không làm sao nghe được, bài văn kia con không làm sao hiểu thấu
Khi ngoại nhân vẫn chìa súng cho anh em con hè nhau bắn giết
Khi vì những lý tưởng tự do cao đẹp họ vẫn giày xéo đất nước mình bằng gót giày sắt máu
Con xin tạ lỗi cùng thầy
Bài công dân này con không làm sao thuộc được, bài địa lý kia con không làm sao nuốt trôi
Khi con mường tượng trưa nay về nhà mẹ già con vẫn ốm o nằm đó
Và em con nheo nhóc đứa đòi cơm đứa đòi canh trong khi ba con gục đầu vào hai bàn tay rưng khóc
Con xin tạ lỗi cùng thầy
Có lẽ con chỉ còn một con đường lựa chọn
(Và con đường đó thì thầy dư biết là đầy gian lao nguy hiểm)
Thưa thầy đó là con đường Hòa Bình con đường Việt Nam.